“Cát… đều vật gồm hình thể trở cần vô nghĩa lúc ở ở bên cạnh cát”. Và bằng phương pháp để mang đến tác phẩm của bản thân mình ngụp lặn vô biên trong cát, Kobo Abe đã dứt một cuộc trình diễn hợp lý và phi lí, vô nghĩa và dầy ý nghĩa. Về đời cát. Cùng về đời người.

Bạn đang xem: Người đàn bà trong cồn cát

“Các fan nghĩ tôi là ai?”

Đặt nhân trang bị vào một hoàn cảnh phi lý, tự lâu đã hết là một thủ pháp không quen trong văn chương. Người đọc ắt vẫn chưa quên câu mở đầu nổi tiếng trong truyện dài “Hóa thân” của Franz Kafka: “Một sáng sủa tỉnh giấc băn khoăn, Gregor Samsa ở trên giường thấy mình biến thành một côn trùng khổng lồ”. Trường hợp của nhân vật thiết yếu “Người bầy bà trong rượu cồn cát” cũng gần giống vậy. Giả dụ Gregor Samsa bất ngờ đột ngột bị thảy vào một lớp vỏ – thể xác hoàn toàn xa lạ, thì nhân trang bị “anh” của Kobo Abe cũng trở thành thảy vào một lớp vỏ – hoàn cảnh sống không hề liên quan liêu gì cho tới mình: một ngày nọ, anh mang lại một vùng biển xa xôi nhằm sưu tầm những loài côn trùng nhỏ sống trong các đụn cát. Rồi một cách tự nhiên như đời vẫn thế, anh bị dân làng lừa quăng quật trong một nơi ở dưới hố cát với một người bầy bà xa lạ, cùng bị cần ở đó giúp cô ta dọn mèo trong hố tính đến hết đời!


Độc trả hẳn cảm xúc bất công cho anh và anh cũng thấy bất công cho mình: suy đến cùng, anh chẳng làm gì sai, và chằng gồm lí vị gì để anh phải quyết tử tự do của bản thân làm một quá trình vừa khó nhọc vừa tẻ nhạt để phục vụ một mục đích ở bên phía ngoài anh, cho những người mà anh không muốn. Quyền con người ở đâu? Anh là 1 trong những công dân hiền lành được lao lý bảo hộ cơ mà?

Trong khoảng thời gian đầu, anh tiếp tục tìm bí quyết đưa những thiết chế buôn bản hội địa điểm anh là 1 trong những thành viên chuẩn chỉnh mực và cực hiếm ra nhằm điều đình, rồi rình rập đe dọa dân làng. Giống như anh đang cố gắng hét lớn với bầy họ: anh là ai.

Vậy anh là ai?

Tên họ: Niki Jumpei. Tuổi: tía mươi mốt. Nghề nghiệp: thầy giáo. Chưa lập gia đình.

Cái thương hiệu Niki Jumpei của anh chỉ xuất hiện đúng một lần trong quan tâm đến của anh lúc anh tưởng tượng ra một cuộc điều tra về vụ “mất tích” của mình. Rồi xuất hiện thêm vài lần nữa trong văn kiện của các cơ quan gồm thẩm quyền với vụ biến mất của anh. Cuối cùng, vị cuộc điều tra không đi đến đâu, fan tên Niki Jumpei ấy được tuyên tía là đang chết.

Nhưng đối với dân làng, cái tên ấy ngay từ đầu không tồn tại. Không ai gọi anh bởi tên ấy. Ngay cả tác trả cũng không khi nào gọi anh bằng cái thương hiệu ấy.

Với họ, anh là 1 trong người đàn ông trưởng thành có tác dụng lao động. Hết.

Họ không thân thiết anh là ai.

Đột ngột văng khỏi vị trí danh tính của chính bản thân mình được công nhận, anh chỉ với đơn giản là 1 con người. Thấp rúng và nhỏ dại nhoi, như tất cả những thân phận vô danh đang từng, và thường xuyên bị chôn vùi dưới cát.

Xem thêm: Bạn Gái Tôi Là Sếp Review Bạn Gái Tôi Là Sếp : Phim Đỉnh Mùa Valentine

*
*
*
Ảnh: Instagram
thile.nghiensach

Và trường đoản cú điểm nút sau cuối ấy mà quan sát lại đoạn đường quyển sách đã đi qua, fan đọc mới nhận biết một điều: có quay về hay không cũng chẳng còn ý nghĩa sâu sắc gì nữa.

Cuộc sống trong hố cat và cuộc sống mà anh vẫn sống trước khi rơi vào đó, bao gồm gì khác nhau? Cũng là hồ hết tập quán đều đều tẻ nhạt cơ mà anh không kiếm thấy niềm vui trong đó, mà lại ngày ngày vẫn bắt buộc đổ mang lại nó hết thời hạn và sức lực của mình. Bởi vì lẽ gì? trường hợp anh kết thúc dọn cát, mèo sẽ giết bị tiêu diệt anh cùng về lâu dài, sẽ giết chết phần còn sót lại của ngôi làng. Anh chỉ là một cái bánh răng của một bộ máy khổng lồ hoạt động vì sự mãi mãi chung của tất cả xã hội. Đặt quyển sách vào toàn cảnh của nó: dịp Nhật phiên bản tiến hành cuộc cách mạng công nghiệp, khi nhưng bánh xe vật chất vô cảm cứ bàng quan mà nuốt trọn, cơ mà nghiền nát hầu như phận người như cách những hạt mèo bề dày chưa tới một milimét bất ngờ đột ngột chôn sinh sống những con người siêng năng bán mạng mang lại nó, bất cứ họ là ai, ta mới thấy Kobo Abe vẫn xây hình thành một xứ sở siêu thực để làm tấm gương làm phản chiếu phần đông gì chân thật nhất của cuộc đời. Ở ngoại trừ kia, con người không nhỏ nhoi sao, cuộc sống thường ngày của chúng ta không bất nghĩa lý sao? Sự mất tích của một con người như Niki Jumpei chưa hẳn là điều gì xứng đáng kể: hãy xem cái xã hội cơ mà anh luôn khao khát quay về đã khai tử cái thương hiệu anh dễ dàng như cố gắng nào. Buôn bản hội ấy đến anh cái tên, dẫu vậy sống vào đó, anh vẫn là một trong những người vô danh, vẫn nên chịu sự bàng quan của tất cả. Phần trước đã nói đến nỗ lực chạy trốn của anh khỏi mọi cồn cát. Nhưng mà nếu quan sát lại, độc giả sẽ thấy câu chuyện đã bắt đầu bằng một sự chạy trốn khác: những chuyến đi xa bắt côn trùng nhỏ của Niki Jumpei có thể là gì, ngoại trừ một cuộc chạy trốn khỏi cái xã hội bất nghĩa lý cơ mà anh đã sống, mặc dù chỉ trong vô thức?

Cuộc sinh sống trong hố cát từ rất lâu đã là cuộc sống của chính anh. Cũng như những gì xẩy ra ở “ngoài kia”, ở chỗ này anh được thỏa mãn những nhu cầu tối thiểu của bản thân mình với cái giá là đề nghị đóng hiến đâng lao động cho việc tồn trên của làng mạc hội. Bên cạnh kia anh gồm vị trí của bản thân trong đối sánh tương quan với những người khác, thì tại đây anh cũng đều có một quan hệ bền chặt. Anh thậm chí có loại mà ở ko kể kia không có được: một phương pháp tự nhiên, anh đã gây ra một gia đình.

Mối quan hệ nam nữ với “người đàn bà trong hễ cát”, thỉnh thoảng còn thật hơn cả biết bao mối quan hệ mà anh đã vứt lại ở bên cạnh kia. Nàng gần cận anh, yêu thương quan tâm anh. Thanh nữ chịu đựng những cuộc chạy trốn của anh ấy như bí quyết đã chịu đựng đựng cảnh đời tù hãm hãm của mình. Bạn nữ phồn thực. Cô bé bao dung. Người vợ là hiện nay thân cho tất cả những gì mà bé người rất có thể trông đợi vào một gia đình.

Nhưng con gái cũng chỉ nên một nhân tố biến sự tồn tại lần hồi, miễn cưỡng của anh trong hố cát đổi mới cuộc sống. Hy vọng biết yếu tố còn lại là gì, ta lại phải quay về cái bả nước.

Nếu thanh nữ mang đứa loài vật chất của anh, thì cái bả ấy đó là đứa con tinh thần của anh. 

Nó là ẩn dụ mang đến giá trị thực sự của một nhỏ người. Anh tạo ra nó bởi trí tuệ với óc sáng chế của bao gồm anh. Nó là kết tinh cuộc sống của anh, là minh chứng ví dụ nhất cho thấy thêm anh là một bạn dạng thể duy nhất, ko lặp lại.

Nó nói với toàn bộ mọi người: anh không phải là 1 trong kẻ vô danh.

Đó chính là lí bởi vì mà anh, khi vẫn có thời cơ ra đi, lại nấn ná mong chờ dân làng để trao lại mang lại họ sáng tạo của anh: cái mồi nhử nước. Trong rạm tâm, anh ước ao giá trị của bản thân được công nhận. Với còn hơn thế nữa nữa: anh ý muốn giá trị ấy có thể đem lại lợi ích, thắp sáng sủa “Hy vọng” cho người xung quanh. Đã những lần độc giả thấy anh thương hại dân làng. Trong khi nỗ lực giải phóng mình ngoài họ, anh mặt khác cũng cố gắng giúp họ giải tỏa cho chính họ. Cái mồi nhử nước cơ mà anh tạo ra để thoát khỏi họ, nghịch lý thay, lại chỉ có ý nghĩa sâu sắc khi để vào tay họ, trở thành công xuất sắc cụ để họ vượt ra khỏi kiếp sống mòn, bị mục ruỗng và vùi chôn do cát, nhằm vươn cho một đời sống tốt đẹp rộng trong tương lai. Ta có thể xem ý định của anh là đại diện thay mặt cho một khát vọng chưa lúc nào cũ của con người, giúp cho loài bạn có sức mạnh để luôn luôn luôn chinh phục hoàn cảnh sống: khát khao sống bao gồm nghĩa giữa đời vô nghĩa.

Thật cạnh tranh mà tách tách đến kì hết các gì mà mẩu truyện khắc nghiệt và đầy nghịch lý vào “Người bầy bà trong hễ cát” mong muốn truyền tải. Nhưng chắc chắn là một điều, cái bí quyết mà nó đương đầu với những câu hỏi lớn của con tín đồ và cuộc sống là phẩm chất của một thắng lợi lớn, vẫn còn mãi với mọi ám hình ảnh mà do dự mà nó đang gợi ra.