Minh Tự ko tài nào địa chỉ câu “Hối hận” của anh với bộc lộ của cô nổi, bèn ngờ vực hỏi: “Hối hận gì cơ?”

Cô nói, ngước mắt lên quan sát Lương Hiện.

Bạn đang xem: Hoa hồng của lương hiện

Giờ phút này khoảng cách của hai người cực gần, Lương hiện nay hơi cong eo, từ góc nhìn của cô vừa đúng tìm ra yết hầu của anh khẽ động đậy.

Minh Tự lừng khừng nghĩ cho tới gì mà nhanh lẹ lảng đi, bàn tay làm động tác quạt gió, một cơ hội sau cũng không nói gì.

Lương hiện tại đứng thẳng, hỏi cô: “Nóng lắm à?”

Bàn tay của Minh trường đoản cú khựng lại, như mới phản ứng lại mình đang làm cho gì.

Một nhoáng sau, cô hạ tay xuống, như không tồn tại việc gì bỏ lên đùi: “Vẫn ổn.”

Hôm nay cô đeo vương miện, trên điểm xuyết phân tử trân châu thuộc kim cưng cửng màu hồng, mái tóc black dài xõa ra hai bên, mỗi một tua tóc mọi được uốn cong công phu, toát ra vẻ ung dung siêu hợp thời điểm.

Lúc này cô hơi nghiêng phương diện đi, phần thân bên trên lụa mỏng mảnh màu champagne tôn lên làn da trắng nõn nường trong suốt, làn váy uốn lượn chạm đất, váy đầm ren lắp hoa thủ công tinh xảo lan sáng tỏa nắng rực rỡ dưới ánh đèn.

Cô ngồi ở kia dưới ánh sáng, tín đồ như được che phủ trong làn sa mỏng, trông có phần gợi cảm. Làn da trắng nõn, đẹp mang lại hơi ko thật.

Lương hiện tại xoa tay, đo đắn để đâu bèn đút vào bên trong túi quần tây.

“Vừa rồi anh hỏi tôi ân hận hận gì cơ?”

Minh Tự biến đổi tư nạm ngồi phụ thuộc sô pha, nghiêng đầu quan sát anh, lờ mờ đoán được: “Kết hôn thuộc anh?”

Lương hiện đi mang đến ghế đơn cạnh bên cô ngồi xuống, “Ừ” một tiếng.

Anh đã hiểu vừa rồi là mình đọc lầm, nhưng thiếu hiểu biết sao vẫn ý muốn biết đáp án.

“Không hối hận hận.”, bên cạnh dự đoán, Minh tự trực tiếp chuyển ra đáp án phủ nhận, các giọng nói của cô vơi nhàng: “Anh cũng nói rồi còn gì, không phải tôi thì cũng là fan khác, không bằng tìm người không còn xa lạ một chút. Tôi cũng suy nghĩ vậy. Rộng nữa…”

Cô ngừng nói, ánh nhìn đem anh review từ bên trên xuống dưới.

Lương Hiện dìu dịu nhướng mày: “Hơn nữa gì cơ?”

Minh từ bỏ nâng má chú ý anh, trong ánh mắt mang theo ý cười: “Tự mình đoán đi.”

Làm vai thiết yếu trong tiệc thêm hôn, thời gian biến mất trên sân nhà quá thọ cũng ko thoả đáng.

Một dịp sau, chuyên viên trang điểm với stylist lễ phép gõ cửa ngõ tiến vào.

Minh trường đoản cú vào phòng trong trong phòng nghỉ VIP, khi trở ra, cô vẫn thay dòng váy đuôi cá màu sắc xám bạc, mái tóc đen nhánh vẫn búi lên, có mấy gai buông nơi, đầu mày khóe mắt đều toát lên vẻ đẳng cấp quyến rũ.

Cô vô cùng ít khi ăn mặc như vậy, lại có loại cảm hứng đẹp đẳng cấp khác.

Là khách sạn năm sao số một vài hai ở Bình Thành, kiến tạo mang phong cách cổ điển.

Trung vai trung phong khách sạn có một toà bên kính hình lục giác đỉnh nhọn, bên phía trong trồng hoa hồng những chủng loại quý hiếm từ những nơi trên nạm giới, có không ít hoa từng triển lãm ở liên hoan tiệc tùng hoa Chelsea, thậm chí còn vài bông còn tồn tại giá trị lên đến mức hơn hai ngàn vạn.

Thời điểm vừa bắt đầu trồng có rất ít hoa hồng được chuyển vào, Minh trường đoản cú là nhóm khách đầu tiên gật đầu đồng ý lời mời mang đến thưởng thức, tuy vậy khi chính là ban ngày, huê hồng trong đêm được ánh trăng bao phủ, lại có loại cảm xúc lãng mạn phong tình khác.

Từ xa sẽ ngửi thấy hương thơm ngào ngạt.

Minh Tự khôn cùng thích hoa hồng, kéo Lương Hiện đi về phía bên kia, bỗng nhiên cô nheo mắt lại: “Kia là Lương Tiến Vũ yêu cầu không?”

Ở kề bên nhà kính trồng hoa, có người đứng call điện. Tuy rằng bóng đêm mờ ảo, tuy nhiên, từ thân hình cùng cách ăn uống mặc, không cực nhọc để nhận thấy thân phận.

“Cụt hứng ghê.” Minh Tự không tồn tại chút thiện cảm làm sao với Lương Tiến Vũ, cô xoay fan đi về hướng khác với nói: “Lần sau lại cho xem.”

“Có đi cũng chính là nó đi chứ.” Lương hiện nay đứng trên chỗ, nói như không có việc gì: “Làm gì tất cả chuyện em đi, nó làm việc lại?”

Bước chân Minh Tự ngừng lại, bỗng nhiên cảm thấy rất thưởng thức những lời này.

Lương Tiến Vũ rất nhanh đã phát hiển thị có fan đến gần, anh ta cúp điện thoại ngẩng đầu lên lên, ngay lập tức thấy Lương Hiện cùng Minh từ bỏ đứng cách đây không xa.

“Sao hai người sao lại tại phần này?” Vừa ngước mắt lên, Lương Tiến Vũ đã có lên vẻ mặt ôn hoà: “Đêm nay hai người là nhân thiết bị chính, thay mà không ở lại buổi tiệc tiếp khách cùng cha mẹ à??”

Nghe ngữ khí của anh ý ta, ai đo đắn còn tưởng dục tình của hai đồng đội cùng cha khác mẹ này khôn cùng hài hoà.

Minh từ bỏ ghét duy nhất dạng người giả vờ giả vịt. Cô có cảm giác Lương Tiến Vũ như nữ giới chính bạch liên hoa, làm bạn ta nhịn ko được ước ao chửi một trận.

“Tới nhìn hoa.” Lương lúc này cũng không muốn phối kết hợp trình diễn quan tiền hệ đồng đội thâm tình, giọng anh rất lãnh đạm.

Lương Tiến Vũ gật đầu: “Rất nhã hứng.”

Lương hiện nay cúi đầu, dừng chân ở trên cầm tay của anh ta, khóe môi nhếch một cái, cụ ý nói: “Cậu cũng có thể có nhã hứng, còn quan trọng đặc biệt đến chỗ này call điện thoại.”

Lương Tiến Vũ đứng hình.

Điện thoại là call cho kẻ thù của tập đoàn Kinh Hoằng, đề nghị tránh tai đôi mắt của tín đồ đời. Thế nên anh ta bắt đầu rời xa yến tiệc ồn ào, cho tới khuôn viên hoa hồng yên tĩnh này.

Anh ta cực tự tin vừa rồi giọng nói của chính mình rất bé, tuy thế Lương hiện nói như vậy khiến anh ta lại ban đầu hoài nghi.

Bọn chúng ta đứng kia từ bao giờ?

Đã nghe được gì?

“Đứa bạn gọi tới, bên kia ồn quá không nghe rõ.” Lương Tiến Vũ lý giải một câu, chú ý sang Minh Tự, cười cợt nói: “Minh tiểu thư hôm nay thật xinh đẹp.”

Lại nói, lúc new đến Lương Tiến Vũ cũng có thể có ý định tiếp cận Minh Tự.

Cô cùng Lương hiện tại đã đăng ký kết hôn thì sao?

Chỉ cần tin tức không tuyên tía ra bên ngoài thì vẫn còn khả năng.

Đó cũng chỉ là một trong những thủ tục cơ mà thôi. Trường hợp anh ta mang lại được bên người Minh Tự, mặc dù Minh bao gồm Uyên không thích cũng nên bỏ Lương Hiện, lựa chọn anh ta nhằm áp lời gièm pha pha xuống.

Có Minh gia để phụ thuộc còn hại đấu không lại Lương hiện nay sao?

Nhưng Lương Tiến Vũ rất nhanh liền phân phát hiện, anh ta mộng tưởng quá đà.

Bên tín đồ Minh trường đoản cú 24/24 đều phải sở hữu vệ sĩ, còn không chỉ có một nhì người. Cô cũng chưa hẳn dạng ngây thơ đần nghếch dễ lừa, chế tạo cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên làm cô rung động linh tinh càng không thể thực hiện được.

“Thật không?” Minh từ bỏ nghe vậy mỉm cười ngọt ngào, tay nên quàng rước tay Lương Hiện, tư thế càng thêm thân mật: “Anh ấy cũng nói vậy.”

Lúc cô tới gần, mang theo một mừi hương nhàn nhạt.

Dù hành vi như vậy chưa hợp tình cảnh lắm nhưng mà Lương hiện nay vẫn hơi bi hùng cười thấy lúc Minh trường đoản cú diễn nhập tâm đến thế.

Xem thêm: Top 3 Ca Khúc Việt Nam Thập Niên 80, Những Ca Khúc Bất Hủ Thập Niên 80

Lương Tiến Vũ liếc góc nhìn hai người, nhớ tới gần như lời buôn dưa lê nghe thấy trong bữa tiệc, nói vị Lương đại thiếu gia với vị Minh đại tè thư này là một đôi trai tài gái sắc.

Khi đó, Minh từ bỏ vừa vặn đi qua kề bên anh ta.

Thật sự khôn cùng xinh đẹp, trường đoản cú khuôn phương diện dáng tín đồ đến khí chất, không có ở đâu mà không xuất sắc hiếm có, cả Bình Thành chỉ sợ không kiếm được cô gái thứ hai như vậy.

Chỉ là, trường đoản cú người phụ nữ xinh đẹp mang lại sản nghiệp tởm Hoằng to bởi vậy đều không thuộc về anh ta.

Hoặc là nói, vốn rất có thể thuộc về anh ta.

Vì sao lại ko thể?

Năm Lương hiện 13 tuổi đã rối loạn với Lương gia do chuyện mẹ qua đời. Lương Trị Hoành tức giận đến phát run chỉ vào cửa ngõ bảo anh cút, anh chỉ hững hờ liếc mắt, không nói nhị lời, xoay đầu liền đi.

Mười mấy năm tiếp theo đó, anh ta trước đó chưa từng quay về.

Khi đó, Lương Tiến Vũ đã cảm xúc tính bí quyết của đôi phụ thân con Lương gia này về phương diện nào đó cực kỳ giống nhau, đều rất là quật cường, kiêu ngạo, không một ai cúi đầu trước.

Sự thật đúng là như thế.

Sau lúc Lương hiện tại rời đi, Lương gia một nhà bố người ấm cúng hài hoà, Lương Tiến Vũ ban đầu chân chủ yếu coi Lương Trị Hoành là bố.

Anh ta khi đó cũng mới 13 tuổi, sao lại ko muốn có được tình yêu đương của phụ thân cơ chứ?

Lương Trị Hoành đối xử cùng với anh ta không tệ, thậm chí xem qua còn xuất sắc hơn đối với Lương Hiện.

Lương Hiện xuất sắc nghiệp cấp 3 rồi đi du học tập luôn, Lương Trị Hoành ngươi cũng không nhăn một chút. Nhưng khi anh ta nói mình cũng muốn đi, Lương Trị Hoành lại nói anh xuất sắc nghiệp hoàn thành thì nghỉ ngơi lại, sớm góp ông xử lý việc công ty.

Vì thế, con phố của Lương Tiến Vũ trong tập đoàn rất thuận lợi, ngồi lên vị trí phó giám đốc dưới ánh mắt ngưỡng mộ của hầu như người.

Tiến về vùng phía đằng trước một bước, gần như là Kinh Hoằng dễ dãi nằm trong tâm bàn tay.

Nhưng bên trên thực tế, anh ta giải pháp vị trí cơ độ lâu năm vạn trượng, không biện pháp nào cách qua được sự khác biệt về huyết thống.

Bởi vị bị kích thích nhưng nản lòng thoái chí, do vậy uống chút rượu vào khó có thể duy trì vẻ mặt thản nhiên bình tĩnh. Chắc rằng sự tồn tại của Lương hiện nay vốn là để khiến cho tất cả những người người bất mãn và ghen ghét.

Lương Tiến Vũ trong tâm tức giận, vô số xem xét độc ác hiện lên, làm anh ta chậm rãi thốt ra một câu cảm khái: “Hai người bây giờ hạnh phúc như vậy, Lương hiện tại à, nếu như như người mẹ của anh có thể nhìn thấy cứng cáp chết cũng không hối hận tiếc.”

Lời vừa kết thúc trong nháy mắt, Minh Tự rõ ràng cảm cảm nhận thân hình Lương hiện nay cứng đờ.

Trong lòng xa lánh tức tất cả một cỗ lửa giận xộc lên, tức đến cả chỉ hy vọng đánh cho Lương Tiến Vũ một trận: “Lương Tiến Vũ, anh vẫn nói tiếng người sao? không thích nói thì ngậm mồm vào, không có ai nghĩ mày câm đâu!”

Ai mà lại không biết người mẹ của Lương Hiện vì Lương Trị Hoành ngoại tình bã mà chết?

Anh ta là bé của Tuesday, lại vào bây giờ nhắc tới chị em của Lương Hiện chính là cố ý!

Lương Tiến Vũ giật mình dìm ra phiên bản thân vừa nói gì, chớp nhoáng thấy hối hận.

Không yêu cầu vì cảm thấy mình nói vượt đáng, nhưng mà là trước khi anh ta lật đổ kinh Hoằng, trực tiếp gây thù chuốc oán với Lương hiện trăm sợ hãi không lợi.

Nhưng anh ta sẽ không hạ mình để xin lỗi.

Sau cơ hội lâu, Lương Tiến Vũ siết chặt tay, không nói một lời, xoay tín đồ rời đi.

Anh ta quan trọng sơ suất một lần nữa.

Minh Tự không muốn dễ dãi tha mang lại anh ta, bước chân đuổi theo, ngay mau chóng Lương Hiện ổn định cánh tay cô, từ đầu đến chân cô dễ dàng bị kéo về.

“Anh đừng kéo tôi!” Minh Tự mang lễ phục thanh lịch, nhưng điều đó cũng không chống được cô mong tiến lên chửi Lương Tiến Vũ một trận: “Anh nói xem hắn ta tất cả ý gì? chắc chắn rằng là cố ý kích anh, lẽ nào anh không khó chịu à?”

Lương hiện nay sao lại ko giận.

Không ai biết dịp đó anh nghiến chặt răng, rứa đấm chỉ trong giây tiếp theo hoàn toàn có thể nện xung quanh Lương Tiến Vũ.

Nhưng sau thời điểm nghe được giờ của Minh Tự, anh tự nhiên từ từ bình thản lại.

Hiện tại, cô tức thành như vậy, sao anh có thể buông tay để cô xua đuổi theo được.

Tranh đấu với Lương Tiến Vũ, để 1 mình anh là được rồi.

“Cãi nhau với loại fan như vậy chỉ tổ tổn phí thời gian, bao biện thắng cũng chả để làm gì.” Lương hiện nay cong lưng, hai tay nhẹ nhàng đỡ cánh tay của cô, giọng trầm xuống: “Tôi sẽ giải quyết và xử lý hắn ta, không nên tức giận.”

Minh Tự quay đầu đi khu vực khác, không chú ý anh: “Nhưng cơ mà anh ta…”

Những lời này cô còn không nói xong xuôi nước mắt vẫn lăn xuống.

Cô cũng băn khoăn vì sao, xúc cảm đột nhiên bộc phát.

Có thể chính vì Lương Hiện chịu đựng thiệt, cũng có thể là chính vì chưa chửi đã, càng nghĩ càng ức, cũng rất có thể là bởi vì câu nói kia của Lương Tiến Vũ có tác dụng cô nhớ tới năm trung học cơ sở ấy, trời mưa lớn tầm tã, từng lớp mây black kịt, Lương Hiện lãnh đạm không cảm hứng đứng trước bia mộ.

Lương Hiện hết sức sợ cô khóc, nhìn thấy nước đôi mắt cô vẫn đang rơi, anh theo phiên bản năng choãi tay dìu dịu lau nước mắt, nhưng ngày càng nhiều.

Trái tim anh bất chợt nhiên cũng bị dịu dàng lưỡng lự vì sao.

“Tôi ko khóc, là vì anh ta quá đáng quá.” Minh tự cũng cảm thấy bao gồm mình thất thố nhưng lại mà không kiềm chế được: “Anh chắc chắn là phải cách xử lý anh ta đấy.”

“Ừ, tôi hứa.” Lương Hiện gửi tay nhẹ nhàng vỗ sống lưng cô: “Đừng khóc nữa.”

Minh từ bỏ hít vào trong 1 hơi, thanh thanh đồng ý. Một thời gian sau, cô nói: “Vậy anh cũng đừng buồn.”

Lương Hiện giới hạn một lát, nhỏ tuổi giọng nói: “Tôi ko buồn.”

“Anh nói dối.”

Trong mắt anh có nỗi khổ riêng, cô hầu hết nhìn thấy.

“Như vậy đi” Lương hiện nay giơ tay thanh thanh sờ sờ tóc cô: “Em không khóc nữa là tôi hết buồn.”