Trong suốt 1 năm qua, điện ảnh Việt Nam chủ yếu gây để ý bởi hầu như chuyện hậu ngôi trường lùm xùm, ầm ĩ nhiều hơn nữa là quality tác phẩm.


2015 rất có thể được coi là năm khởi sắc đối với điện hình ảnh Việt Nam lúc hai bộ phim Tôi thấy hoa xoàn trên cỏ xanhEm là bà nội của anh phần đa đạt lệch giá “khủng”, đồng thời tạo nên được tuyệt vời tích cực trong trái tim công bọn chúng nhờ phần nội dung mang đậm tính nhân văn.

Bạn đang xem: Phim điện ảnh việt nam năm 2016: nhiều hy vọng

Công bọn chúng kỳ vọng đó hoàn toàn có thể là “bàn đạp” vững chắc và kiên cố để điện ảnh Việt nam giới tiến xa hơn trong thời gian nay, tốt nhất là khi hàng chục dự án tiếp tục được công bố. Tuy vậy tại thời gian năm năm 2016 chỉ còn rộng 10 ngày nữa là khép lại, số lượng phim Việt ra rạp khiến khán giả “nở ngươi nở mặt” chắc rằng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

*
Số lượng phim Việt Nam unique trong 12 tháng qua chắc hẳn rằng không đủ nhằm đếm trên đầu ngón tay. Ảnh: CGV.

Trong lượng phim nước ngoài chiếu rạp suốt 1 năm qua, không chỉ là có các kinh khủng Hollywood, người theo dõi còn được trải nghiệm phim của Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc, Thái Lan… cùng với nước chúng ta ở ngay quanh vùng Đông phái nam Á, họ cũng kịp giữ lại dấu ấn với One Day (24 tiếng yêu).

Tuy chỉ là một câu chuyện yêu đương lãng mạn không quá mới mẻ, dẫu vậy sự chỉn chu, sắc sảo từ bối cảnh, diễn viên, kịch bản, lời thoại, tới nhạc nền, cho biết Việt nam hóa ra không chỉ cách xứ sở của những nụ cười thân thiện thái lan một khoảng tầm rất xa trong trơn đá, hơn nữa cả ở nghành điện ảnh.

Không thể khước từ điện hình ảnh Việt phái mạnh đã có khoảng thời gian dài khó khăn khăn. Cơ mà những văn minh nhất định trong thời hạn qua là không đủ để các nhà làm phim Việt thu hẹp khoảng cách với ngay cả nhiều nước các bạn trong cùng khu vực.

Lỗi trên đạo diễn giỏi diễn viên?

Thử điểm lại danh sách phim nội ra rạp trong năm 2016, các tác phẩm công ty yếu triệu tập vào nhị thể loại nạp năng lượng khách so với người Việt là vui nhộn và kinh dị.

Tuy nhiên, giả dụ phim hài thường xuyên là “con gà đẻ trứng vàng” suốt các năm qua, thì trong năm này lại không đạt như kỳ vọng. Một số trong những dự án có kinh phí lớn, được đặt lòng tin như Fan cuồng hay Vệ sĩ sử dụng Gòn, chung cuộc đều gây ra tranh gượng nhẹ về hóa học lượng.

Còn những phim chính kịch, hành động, oái oăm thay, lại gây ra tiếng cười vị sự ngô nghê, cùng bị người xem coi như “phim hài”.

*
Cô hầu gái được đầu tư chi tiêu hơn hẳn so với khá nhiều phim kinh dị khác của điện ảnh Việt Nam. Song, kịch phiên bản của này lại là nhược điểm chết người. Ảnh: CJ E&M.

Trong khi đó, Cô hầu gái là một tác phẩm nâng tầm về mặt kỹ thuật trong chiếc phim đáng sợ Việt. Mặc dù nhiên, yếu nhát trong khâu kịch bạn dạng khiến fan xem dễ ợt bỏ qua những ưu thế mà nó chứa đựng.

Khi một bộ phim thất bại, fan ta thường hay tìm về đạo diễn thứ nhất để “hỏi đã cho ra nhẽ”. Chịu trách nhiệm gần như toàn cục các khâu nhằm phim rất có thể ra đời, đạo diễn đó là người sinh ra “đứa bé tinh thần” cơ mà khán giả hưởng thụ ngoài rạp.

Điện hình ảnh Việt hiện là sân chơi của rất nhiều đạo diễn fan trong và quanh đó nước. Vào nước, khán giả có Lê Bảo Trung, Đinh Tuấn Vũ, Lý Hải, Vũ Ngọc Đãng… với thế mạnh mẽ là nắm rõ thị hiếu khán giả non sông và cần mẫn phát huy nét truyền thống trong phim.

Xem thêm: Nghi Ngờ Trong Tình Yêu - Những Stt Hay Và Ý Nghĩa Nhất Về Sự Nghi Ngờ

Khoảng sát 10 năm quay lại đây, luồng gió mới từ nước ngoài thổi về đã mang đến cho khán giả nhiều đạo diễn Việt kiều được giảng dạy chuyên sâu, như Charlie Nguyễn, Hàm Trần, Dustin Nguyễn, Derek Nguyễn, hay thậm chí là cả đạo diễn Nhật “xịn” Ken Ochiai của Vệ sĩ sử dụng Gòn.

Mỗi đội đạo diễn đều có ưu, yếu điểm riêng. Yếu điểm của đạo diễn trong nước thường nằm ở vị trí tư duy cũ kỹ, chậm cố gắng đổi, dẫn tới sự tụt hậu, trong khi khán giả được tiếp xúc ngày một nhiều hơn với phim nước ngoài, qua đó nâng cao trình độ thưởng thức.

*
Rào cản văn hóa so với đạo diễn Ken Ochiai khiến tập phim Vệ sĩ thành phố sài thành không đạt quality như mong muốn đợi. Ảnh: CJ E&M.

Trong khi đó, những đạo diễn Việt kiều lại vấp nên rào cản văn hóa truyền thống khi không phải ai cũng có thể tái hiện tại hình ảnh Việt nam thập niên 1980 đầy sát gũi, thân thương như Victor Vũ với Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh.

Ken Ochiai new bị phê phán lúc anh đưa đông đảo mảng miếng hài có đậm phong cách Nhật bạn dạng vào một bộ phim Việt Nam, không tìm kiếm ra được cách dung hòa chúng. Kết quả là có khán giả so sánh vui rằng Vệ sĩ sài gòn giống như “đem sushi mà chấm cùng với mắm tôm” vậy.

Các diễn viên việt nam đến giờ xuất xắc bị chỉ trích là sở hữu khả năng biểu cảm hạn chế, đài trường đoản cú kém, ít chịu quyết tử vì nghệ thuật… cơ mà năm qua, thực tiễn là có không ít những cái thương hiệu tỏa sáng, khiến khán giả cảm thấy bất ngờ.

Chẳng hạn như Ninh Dương Lan Ngọc, kiều phái nữ sở hữu khuôn khía cạnh sáng với diễn xuất có hồn, tham gia tổng số ba phim chiếu rạp (dù không phải phim nào cũng thành công). Minh Hằng bao gồm sự nâng tầm với Bao giờ bao gồm yêu nhau, qua đó dần thoát khỏi định kiến “bình hoa di động”.

“Ông vua chống vé” Thái Hòa vẫn gây cười cợt trong Vệ sĩ sài Gòn, dù những chiêu bài gây hài của anh không còn mới mẻ và liên tục có tín hiệu chững lại…

Các thảm hại diễn xuất vào phim nước ta vẫn còn, nhưng thực tế là đã ngày một ít đi. Ảnh: BHD.

Một số diễn viên bứt phá, một vài chững lại, nhưng nhìn bao quát giới diễn xuất vn ngày càng lộ diện thêm nhân tố có hình trạng đẹp, kĩ năng diễn giỏi và trang nghiêm với nghề nghiệp. Hơn nữa, tiến trình casting ngày một bài bản và khắt khe hơn cũng khiến cho các thảm họa diễn xuất trở đề xuất ít hơn.

Kịch bản là điểm yếu chết bạn của phim Việt

Dường như khâu yếu tuyệt nhất của điện ảnh Việt phái nam hiện nằm ở kịch bản. Kịch phiên bản chiếm vai trò cực kì quan trọng trong câu hỏi hình thành cần một sản phẩm hoàn chỉnh. Dù đạo diễn xuất sắc tới đâu, diễn viên tài bố đến mấy, thì họ cũng khó lòng biến đổi một kịch bản từ dở thành hay.

Trong năm qua, không ít phim Việt chứa đựng những tình tiết lố bịch, phi logic, xuất xắc ngô nghê cho tới mức ai oán cười: Truy sát, Găng tay đỏ, Tấm Cám: Chuyện chưa kể, Nắng, tuyệt Vệ sĩ, đái thư và thằng khờ

Mặc dù có ý tưởng phát minh không tệ, lực lượng biên kịch của các bộ phim truyền hình kể trên vẫn mắc lỗi “thoại giống như sách”, có nghĩa là câu thoại viết ra khô cứng, giáo điều, không gần gụi với lời ăn uống tiếng nói hàng ngày.

Sự phi xúc tích và ngắn gọn trong kịch bản hiện là điểm yếu kém chết người của điện ảnh Việt Nam. Ảnh: CGV.

Chưa kể, việc sáng chế ra vô số tình huống nhưng lại không thể ráp nối chúng được với nhau, không lưu ý đến việc liệu chúng hoàn toàn có thể xảy ra phía bên ngoài đời thực xuất xắc không, khiến cho phim dù tráng lệ đến mấy cũng khiến khán giả bật cười, lắc đầu ngao ngán trước các hạt sạn logic đầy rẫy.

Trong thời gian điện ảnh Việt nam đã và đang tiến nhanh như vũ bão về khía cạnh kỹ thuật, thì xem ra tư duy của những nhà biên kịch vẫn tụt lại phía sau. Hãy lưu giữ rằng người theo dõi Việt phái mạnh giờ không còn dễ dãi như thời kỳ phim hài nhảm giai cấp khi trước khi họ rất có thể dễ dàng tiếp cận với điện ảnh thế giới.

Đạo diễn, diễn viên tốt biên kịch, các phim việt nam trong năm 2016 đều tất cả sai sót ở ít nhất 1 trong ba khâu ấy. Song, khi ngay cả những người theo dõi dễ tính cũng cần phàn nàn rằng các tình huyết vô lý vào phim sống thọ quá nhiều, thì hoàn toàn có thể thấy kịch bạn dạng đang là khâu thông báo của điện ảnh Việt Nam.

Liệu bí quyết nào để giải quyết và xử lý tình trạng ấy? có lẽ các đơn vị biên kịch phải chủ động trau dồi bạn dạng thân, giao lưu và học hỏi từ trái đất xung quanh, và quan trọng làm làm dày thêm vốn sống của bản thân. Lúc một kịch phiên bản gần gũi cùng với đời sống, nó đang dễ thừa nhận được cảm tình từ khán giả.