Lúc ấy là năm 1903. Bà Annie Johnson sinh sống tại Arkansas cùng hai đàn ông và đang lâm vào tình thế tình cảnh bế tắc. Tiền bạc của bà gần như là đã cạn, phiên bản thân bà không có khả năng đặc biệt làm sao ngoài vấn đề đọc và cùng những con số đơn giản. Tiếp tế đó là cuộc hôn nhân không được đống ý và cội gác da black vốn bị phần biệt của bà. Tất cả như đang dồn Annie vào ngõ cụt.

Bạn đang xem: Chuyện từ những con đường

Khi bà ngỏ lời với ông xã mình, ông William Johnson, rằng bà không thích hợp về cuộc hôn nhân giữa họ, ông phê chuẩn nó cũng không giống như ông mong muốn và từ lâu ông cũng đều có ý định ra tới trường đạo. Ông còn bảo Thượng Đế call ông đi tuyên giáo tận vùng Enid ở trong bang Oklahoma. Tuy nhiên, ông dường như không kể mang đến bà nghe việc ông bao gồm quen một mục sư trên đó, người ông vẫn theo học đạo và gồm một cô con gái dễ mến không lập gia đình. Nắm là họ chia ly nhau một cách nhẹ nhàng. Annie giữ lại lại khu nhà ở chỉ bao gồm vỏn vẹn một căn phòng còn ông William với theo sát hết tiền mặt mang lại Oklahoma.

Annie là một thiếu phụ to cao với đầy nghị lực. Bà ra quyết định sẽ có tác dụng lại từ trên đầu và gửi đàn nhóc mếm mộ của mình cho những người khác trông nom. Bà nói:

– Tôi nhìn lại con phố tôi đang đi và quãng con đường đã qua, do không thấy chuộng nên tôi đã ra quyết định bước khỏi tuyến phố đó, rẽ quý phái một mùi hương mới.

Biết bản thân không có tác dụng được thuê làm việc tại nhà máy bông tuyệt xưởng xẻ gỗ vào vùng, bà nghĩ cách tạo kế sinh nhai mang lại mình nhờ vào hai xí nghiệp này.

Bà lên chiến lược thật cẩn thận và chẳng để ai biết. Một ngày nọ, vào lúc trời sẩm tối, để xem mình đã thật sự sẵn sàng triển khai kế hoạch chưa, bà đặt mọi hòn đá vào hai mẫu xô nặng kích thước 19 lít rồi xách chúng đi ngay sát năm cây số đến xí nghiệp bông. Sau khoản thời gian nghỉ ngoi một lát, bà loại bỏ vài hòn đá rồi đi tiếp 8 cây số nữa trong bóng đêm trên con đường đầy những vết bụi đất đến nhà máy cưa. Bên trên đường trở về tổ ấm nhỏ của bản thân cùng những con, bà đã quăng quật dần phần lớn hòn đá sót lại dọc đường.

Đêm đó, bà luộc kê rồi chiên giăm bông. Tiếp nối bà nhào bột và có tác dụng bánh nướng cuốn nhân thịt. Đen gần sáng bà bắt đầu đi ngủ.

Xem thêm: Dấu Hiệu Sót Nhau Thai Bị Sót Trong Tử Cung Tận 1 Tháng Sau Sinh

Sáng hôm sau, bà rời nhà sở hữu theo bánh kẹp thịt, mỡ, một cái chảo sắt với than đá để nhóm lửa. Gần cho giờ ăn trưa, bà xuất hiện ở một khu đất trống sau xí nghiệp bông. Khi tiếng chuông báo nghỉ ngơi trưa vang lên, bà thả rau húng vào chảo mỡ đang sôi. Hương thơm thơm lan tỏa đến chỗ những công nhân vừa toá ra từ đơn vị máy, fan dính đầy lớp bụi bông white trông giống như các bóng ma.

Hầu hết những công nhân gần như đã với theo phần trưa của mình, nhưng hôm nay họ bị quyến rũ bởi mùi hương thơm từ những cái bánh nhân thịt nóng bức mà bà Annie vừa vớt thoát khỏi chảo. Bà gói chúng bởi giấy báo thấm mỡ và bán ra với giá 5 xu một cái. Dù chào bán chậm nhưng đa số ngày trước tiên đó Annie khôn cùng quyết tâm. Bà phần phân chia đồng phần đa việc bán hàng ở cả hai công ty máy.

Thế là, trường hợp ngày vật dụng hai bà buôn bán bánh nóng giòn ở xí nghiệp bông với bán những chiếc bánh sẽ nguội còn dư ở nhà máy cưa với cái giá ba xu, thì thứ bố bà vẫn đến nhà máy cưa trước để kính chào bánh new ra lò khi những người dân thợ xẻ người đầy mạt cưa xuất hiện ở cổng nhà máy.

Trong trong những năm kế đó, vào đều ngày xuân êm dịu, số đông trưa hè nóng bỏng, hay các ngày mát mẻ mưa dầm tuyết rơi, Annie không khi nào làm thất vọng khách hàng của mình, những người dân tin kiên cố sẽ chạm mặt hình hình ảnh một người thiếu nữ cao lớn, domain authority ngăm đen khom người bên chảo dầu, cẩn trọng trở từng miếng bánh kẹp thịt. Khi cảm thấy chắc hẳn rằng những bạn công nhân kia đã là những quý khách hàng thân thiết, bà dựng một cái sạp thân hai xí nghiệp sản xuất cho họ đến cần sử dụng bữa.

Thật sự, bà đang bước thoát khỏi con con đường mà ngoài ra đã được lựa chọn sẵn mang lại bà nhằm rồi tìm cho khách hàng một lối đi trọn vẹn mới. Các năm sau, quầy bán hàng ấy vẫn trở thành shop nơi khách hàng có thể mua bất cứ thứ gì, từ bỏ pho mát, thức ăn, xirô, bánh bích quy, kẹo, đồ chua, thiết bị hộp, hoa quả tươi, nước ngọt, cho than đá, dầu cùng cả đế da cho phần nhiều đôi giầy đã mòn.

Mỗi người bọn họ đều gồm quyền và trọng trách xem xét những con đường phía trước, cũng giống như những con đường ta đã đi được qua. Nếu tuyến phố tương lai không sáng sủa hay không hứa hẹn với ta điều gì và ta ko thể quay đầu lại, họ cần quyết tâm, cùng chỉ với theo hành trang buộc phải thiết, cách khỏi con đường đó rồi rẽ sang mùi hương khác. Trường hợp sự lựa chọn bắt đầu cũng ko thể chấp nhận được, chớ bối rối, họ hãy sẵn sàng thay đổi nó.