Thưa các Bạn, xưa nay Xấu nhiều, xuất sắc hiếm… nhưng xuất sắc luôn được mệnh danh mà phía tới, nhân bản. Xấu bị bài bác xích, lắm tai họa mà đi mang lại tự tuyệt… Xung quanh họ là gì, các điều xuất sắc không dễ nhìn thấy, cũng bởi thực trạng xấu mà khó khăn cảm để thông được…Nhưng nếu bước chân chúng ta đi tới, mở lòng mình ra, Thiện trung ương hơn…hóa ra điều tốt vốn ngự trị vào mình nhưng mà rồi chính vì như thế sẽ chạm chán được…

Những truyện ngắn tiếp sau đây vốn dĩ của tín đồ khác, nhưng tôi gọi được, nghe thấy, nhớ mãi, ngồi biên soạn lại thiệt ngắn, với văn phong của mình. Vì vậy mạn phép Tác giả, thậm chí còn tôi vẫn như dồn những tình cảm của bản thân mình (bởi chính tôi trải qua với phần đông con người và cảnh huống tương tự ), để chọn lựa hơn lòng tin của truyện với gửi đến những bạn… Ôi! Để giỏi cũng không cạnh tranh lắm đâu ! đề xuất đến thái độ sống lành mạnh và tích cực và vì nhau… bao gồm phải không nhỉ ?

Chuyện 1 : buổi tiệc đêm trong nhà dọn dẹp vệ sinh ( Nguyên Tác: Chu Hải Lượng – TQ)

Chị là Oshin – bạn giúp bài toán nhà cho một ông công ty ngoại ngũ tuần, khôn cùng giàu có. Đêm xuống, xong xuôi việc, mau lẹ về với người con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng hóng trong tòa nhà tồi tàn..Hôm ấy, gia chủ có lễ lớn, mời rất nhiều đồng đội quan khách đến tham dự tiệc đêm. Ông công ty bảo : lúc này việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, bao gồm điều người con trai nhỏ dại quá, trong nhà tối một mình lâu đã sợ hãi. Ông nhà ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé.

Bạn đang xem: Câu chuyện về tình yêu thương

Chị sở hữu theo nam nhi đến. Đi đường nói với nó rằng : bà bầu sẽ cho bé đi dự lễ hội đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là bà mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ trẻ trung của nó nên sớm phát âm sự khác hoàn toàn giữa tín đồ giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.

Khách khứa đến mỗi một khi mỗi đông. Người nào cũng lịch sự. Căn nhà rộng cùng tráng lệ… đa số người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị khôn cùng bận không tiếp tục để đôi mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị hại hình hình ảnh nó làm hỏng sự kiện của hầu như người. Cuối cùng chị cũng tìm thấy được giải pháp : gửi nó vào ngồi trong phòng lau chùi và vệ sinh của chủ… đó có vẻ như như là địa điểm yên tĩnh và không người nào dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua để vào chiếc đĩa sứ, chị nuốm lấy giọng sướng nói với bé : Đây là phòng dành cho con đấy, nào tiệc tối bắt đầu! Chị dặn nhỏ cứ ngồi yên trong số đó đợi chị đón về. Thằng bé xíu nhìn “căn phòng dành riêng cho nó” thật thật sạch sẽ thơm tho, xinh xắn quá nút mà trước đó chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bước đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá gồm gương, cùng âm ư hát… từ bỏ mừng đến mình.

Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ sở hữu nhà ghi nhớ đến đàn ông chị, gặp chị sẽ trong nhà bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: lần khần nó đã chạy đi đằng nào… Ông chủ quan sát chị làm cho thuê như có vẻ như giấu diếm cạnh tranh nói. Ông âm thầm lặng lẽ đi tìm… Qua phòng dọn dẹp vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: cháu nấp nghỉ ngơi đây làm cái gi ? cháu biết trên đây là chỗ nào không ? Thằng bé bỏng hồ hởi : Đây là phòng ông công ty nhà giành cho cháu tham dự các buổi tiệc đêm, chị em cháu bảo thế, cơ mà cháu ước ao có ai cùng với cháu ngồi trên đây cùng ăn cơ!

Ông chủ nhà thấy sinh sống mũi bản thân cay xè, ráng kìm nước đôi mắt chảy ra, ông vẫn rõ tất cả, thanh thanh ngồi xuống nói nóng áp: con hãy đợi ta nhé. Rồi ông quay trở về bàn tiệc nói với tất cả người hãy thoải mái và tự nhiên vui vẻ, còn ông vẫn bận tiếp một bạn khác đặc trưng của ban đêm hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên chiếc đĩa to, và có xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa ngõ phòng kế hoạch sự… Thằng nhỏ nhắn mở cửa… Ông bước vào: Nào chúng ta cùng nạp năng lượng tiệc trong căn phòng tuyệt vời và hoàn hảo nhất này nhé. Thằng bé xíu vui mừng rơn lắm. Hai tín đồ ngồi xuống sàn vừa tiêu hóa lành vừa chat chit rả rích, lại còn cùng cả nhà nghêu nghêu hát nữa chứ… đầy đủ người đã và đang biết. Liên tiếp có khách hàng đến thân yêu gõ cửa phòng vệ sinh, xin chào hỏi hai bạn rất lịch lãm và chúc bọn họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài xích hát vui của trẻ nhỏ… toàn bộ đều thiệt chân thành, nóng áp!

Nhiều năm mon qua đi… Cậu nhỏ bé đã siêu thành đạt, trở đề nghị giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu lại trong xã hội. Tuy nhiên không bao giờ quên trợ giúp những người túng thiếu chăm chỉ. Một điều quan liêu trọng đã tạo ra trong nhân phương pháp của anh: Ông gia chủ năm xưa đã cực kì nhân ái với cẩn trọng bảo đảm an toàn tình cảm với sự từ bỏ tôn của một đứa bé xíu 5 tuổi như vậy nào…

Câu chuyện 2 : nhỏ Vẹt Xanh (Nguyên tác: Thiệu Bảo khiếu nại – TQ)

Lưu bốn Kinh, là con trai duy duy nhất của người mẹ quả phụ nghèo sống sinh sống miền quê thưa người, xa lắc. Anh cố chí lên thành phố mưu mong tiến thân nhằm sống xuất sắc và giúp được mẹ già chỗ quê nhà. Quá trình và gần như lo toan chẳng lúc nào dứt… Lòng đầy lưu giữ thương, nhưng chẳng về cơ mà thăm chị em cho được, mặc dù tháng làm sao anh cũng được dành tiền gửi mọi đặn về đến bà… Nhưng có lần vào thư bà mẹ anh gửi: nam nhi ơi… vẫn quên bà mẹ rồi sao… Anh gọi thư nhưng nước đôi mắt lã chã.

Rồi anh đã và đang tạm thu xếp mọi việc về quê thăm mẹ. Lòng tràn ngập hân hoan… bà bầu con thọ ngày gặp mặt lại mừng mừng tủi tủi khôn xiết. Sờ nắn bờ vai con, người mẹ rưng rưng: nhỏ ơi, bà bầu nhớ nhỏ lắm…! Anh bao phủ lấy người mẹ ngoài ra héo mòn đi qua năm tháng mà nhòa lệ: mẹ ơi, con nhớ người mẹ lắm…! Lần này nhỏ về với cho bà mẹ Con Vẹt Xanh mua đắt chi phí lắm, con đã nuôi dạy nó lâu… khi con ra đi nó sẽ ở trong nhà bầu bạn với bà mẹ cho đỡ đơn côi và chị em cũng thấy con ở bên cạnh hàng ngày. Bà bầu nghe chỉ bảo: nhỏ tốn tiền cho vậy thật không thỏa đáng. Bà bầu chỉ ý muốn thấy bé hàng ngày… Anh bảo: bà mẹ hãy kiên tâm, đến khi nhỏ tích lũy đầy đủ tiền sẽ đón bà bầu đi cùng.

*
Ở đơn vị được vài ba ngày, Lưu tứ Kinh phân tách tay bà mẹ lên đường quay lại thành phố, lại xả thân làm ăn, phấn đấu. Bà mẹ già ở nhà một bóng. Con Vẹt Xanh bên cạnh bà, thỉnh thoảng nó lại cất tiếng: Mẹ ơi, con Lưu tứ Kinh đây, con nhớ người mẹ lắm… bà bầu ơi, người mẹ vất vả quá, ngủ tay một ít đi mẹ… người mẹ ơi mẹ trẻ trung và tràn trề sức khỏe nhé… Bà cảm xúc vui vẻ và nóng lòng hơn siêu nhiều. Bà thương quý con Vẹt Xanh vô cùng, vệ sinh rửa, quan tâm cho nó, trò chuyện hằng ngày như với con trai mình vậy.

Xem thêm: Sàn Phương Đông Đà Nẵng ❤️️ Menu, Giá, Khám Phá A, New Phương Đông Đà Nẵng

Một năm, bà bị trọng bệnh, sau thời gian ngắn đang qua đời. Láng giềng đã làm cho đám mang đến bà và tìm giải pháp báo đến anh biết. Hẫng hụt, nhức khổ, Lưu tư Kinh hoàn thành bỏ hầu hết công việc, ngay chớp nhoáng lên tàu xe trở về… căn nhà trống không, vẫn tồn tại mùi hương thơm khói. Lọ tro của bà mẹ được để lên bàn hướng bao gồm giữa. Anh nức nở thương xót người mẹ và ân hận vô cùng dường như không về chăm sóc và đưa được chị em đến khu vực an ngủ cuối cùng.

Mệt mỏi và suy sụp, anh ôm tấm ảnh mẹ vào lòng thiếp đi thời gian nào không biết. Anh mơ thấy bà mẹ hiền sẽ ngôi khâu vá mặt anh, mỉm cười, quạt đến anh ngủ, thoang thoảng mặt tai anh giờ đồng hồ nói: nhỏ ơi, người mẹ nhớ nhỏ lắm… Anh vui mắt muốn nhào vào bao bọc lấy mẹ! Choàng tỉnh, không một ai xung quanh cả, mà lại tiếng nói : con ơi, con gồm khỏe không… mẹ nhớ con lắm… vẫn trường đoản cú như rất gần đây đấy vọng đến… Anh đi vơi gần cho ban công giáp vườn. Tiếng nói của một dân tộc phát ra trường đoản cú đó. Dưới ánh nắng hoàng hôn cuối cùng chiếu qua kẽ lá. Anh nhận biết Con Vẹt Xanh vẫn đậu bên trên cành cây! Anh đỡ nó lên tay, nó lại hót : bé ơi, nhỏ khỏe không? bà bầu nhớ nhỏ lắm… bé Vẹt đã ốm và tơi tả đi thừa nhiều. Lưu tư Kinh ôm con Vẹt vào ngực bản thân nức nở: bà mẹ ơi, con thương nhớ mẹ vô cùng…

Ôi! mẹ anh trước lúc qua đời vẫn mở lồng thả Vẹt Xanh ra. Nhưng mà nó vẫn sống bầu bạn cạnh bên bà bao ngày, dường như thấu được tình cảm của Bà mà không mờ đi, vẫn sinh hoạt lại tòa nhà nghèo trống vắng này như đợi Lưu tư Kinh trở về nhưng mà nhắn nhủ lời yêu thương của Bà với anh ấy…

Câu chuyện 3 : chén Mì thời điểm cuối năm (Không rõ Nguyên Tác – Nhật Bản)

Người Nhật gồm phong tục tối cuối năm, trước giờ Giao Thừa, thường cùng mái ấm gia đình đến một cửa hàng mì ưa thích, mỗi người ăn một chén mì truyền thống lịch sử để với mọi người trong nhà ôn gắng tri tân.

21h đêm Giao Thừa, cửa hàng mì của các cụ Bắc Hải Đình đã hết khách, họ chuẩn bị đóng cửa, chuẩn bị cho lễ vớ Niên của phòng mình… tiếng chuông gió trước của vang lên, ông ra mở cửa: Một người thiếu phụ trung niên với hai cậu nhỏ bé khoảng 10 cùng 7 tuổi, trông họ thật lam lũ, ngập kết thúc xin phép bước vào. Sau thời điểm xếp mang lại họ ngồi trước bàn, ông nhà quán đợi đợi. Người thiếu phụ bối rối: Ông bà có thể cho ba chị em con cửa hàng chúng tôi một chén mì được không? hơi ngạc nhiên, nhưng mà ông nói vâng, với quay vào dặn bà làm cho một chén to hơn thông thường đưa lên cho họ. Ba bà bầu con cùng chụm đầu vào ăn, xuýt xoa ngon lành. Đứa nhỏ nhắn đang ăn ngẩng đầu nhìn bà bầu hỏi: bà bầu ơi, liệu năm tiếp theo nhà ta đã đạt được ăn như vậy này nữa không? Người chị em nhẹ nhàng nói: chúng ta sẽ cùng nỗ lực để được như thế nhé! Ăn xong họ lễ phép cảm ơn ra về. Ông bà nhà quán chú ý theo ái ngại...

Một năm qua đi siêu nhanh... Lại mang lại sau 21h Giao thừa sang năm, ông bà chủ quán dường sẽ quên, thì lại như năm trước Ba bà mẹ con líu ríu lao vào như nhằm trốn cái lạnh cắt da bên ngoài. Trông họ tiều tụy hơn, với người người mẹ lại xin được ship hàng một bát mì. Ông công ty quán vồn vã, rồi lao vào trong dặn bà làm cha bát mì. Bà phúc hậu nói: Ông ạ, hãy có tác dụng một bát may mắn họ. Mà lại bà có tác dụng để đủ no và ấm lòng cho ba người. Bọn họ ngồi vào mẫu bàn bình thường năm ngoái, nạp năng lượng rất ngon, hào hứng dặn dò nhau những việc phải nỗ lực cố gắng hơn trong những năm mới. Xong, người mẹ vực lên cảm ơn, hy vọng trả thêm chi phí cho chén mì đó, nhưng lại ông bà đon đả từ chối: Được ba mẹ con mang lại đây, với nếu quán cửa hàng chúng tôi như là chỗ ba chị em con rất có thể hưng phấn hơn cho đông đảo điều các vị cần nỗ lực thì đã là điều thật quý hóa rồi...

Lại thêm 1 năm nữa. Ông Bà đã để lên tấm biển bé giữ nơi trên loại bàn đó trong quán, giành cho họ. Nhưng mà mãi sau 21h không thấy chúng ta quay trở lại... Ông bà có xúc cảm buồn trống vắng, khẽ bảo nhau đóng cửa hàng để sẵn sàng Tất Niên... Cứ như thế trong nhiều năm sau đã thành thông lệ, mọi người tiêu dùng cũng biết chuyện mà cảm động, không có bất kì ai ngồi vào dòng bàn đó vào đêm Giao thừa cả và ai ai cũng có ý vừa nhâm nhi chén mì vừa mong mỏi đợi Ba bà bầu Con trở lại…

Rồi lại một cái Tết nữa... Đã vượt 21h ông bà công ty quán định nói lời cảm ơn cuối năm với mọi người đang còn trong tiệm thì giờ chuông vang lên… Ông ra mở, mọi tín đồ nhìn ra theo. Cha người : một thanh nữ lịch lãm cùng 2 cậu thanh niên tuấn tú trẻ trung và tràn trề sức khỏe bước vào. Bên cạnh đó quen thuộc, họ tiến đến dòng bàn kia. Ông nhà khiêm nhường nhịn nhắc: Thưa, nơi này đã có được dành cho những người khác ạ... Họ xin được ngồi ngay lập tức bàn sát bên. Ông công ty lễ độ chờ họ gọi. Người thanh nữ ngẩng lên: Xin đến ba shop chúng tôi Một chén Mì… Trời ơi… Mọi bạn đều quay hết về phía họ: hợp lí các vị là Ba bà mẹ Con ngày xưa? chúng tôi đã ao ước chờ những vị bấy lâu...

Dạ vâng, là chúng tôi ạ. Ck và cha chúng tôi bị tai nạn ngoài ý muốn qua đời sẽ lâu, để lại món nợ rất lớn, công ty chúng tôi đã vô cùng trở ngại nên đã nhiều năm ko còn kĩ năng được nạp năng lượng mì tất niên nữa. Hiện thời mọi điều đã tốt nhất đẹp, nên quay trở lại đây mong muốn được ăn bát mì như năm xưa, được hưởng tấm lòng của ông bà mà nhờ đó chúng tôi đã thêm được sự ấm lòng để nỗ lực vượt qua… toàn bộ tràn đầy xúc động đứng lên bước lại quây quần và cung kính cảm tạ lẫn nhau.